Nàng và những chiếc giày - Truyện ngắn của Lê Huyền

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Nàng lau đi lau lại tấm xốp mềm lên cái nơ màu trắng trước mũi giày chiếc nơ lung lay như muốn tụt ra khỏi cái mũi giày già nua mà lắm điều nàng bậm môi miết đi miết lại chiếc nơ một cách thật nhẹ nhàng dường như nàng sợ nếu thô bạo quá thì chiếc nơ đẹp xinh hờn dỗi bỏ đi mất. Từ trước đến nay nàng có làm được việc gì nhẹ nhàng như việc lau đôi giày này đâu.



More...

Karl - Truyện ngắn của Vũ Thành Sơn

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Cho đến bây giờ tất cả những gì tôi biết về Karl có thể tóm tắt như sau:

-  54 tuổi.

-  Ly hôn (nghe Ursula nói là Karl còn có một đứa con trai).

-  Hành nghề luật sư.

-  Trước khi nước Đức thống nhất sinh sống ở Leipzig.

Tôi gặp Karl trong một cuộc hội thảo về giáo dục tổ chức hồi tháng sáu năm ngoái tại Thái Lan. Khách mời đến từ các trường đại học của Đức Trung Quốc Mỹ và Việt Nam tổng cộng 15 người. Trường đại học nơi diễn ra hội thảo nằm ở một thành phố nhỏ ven biển cách Bangkok khoảng hơn một tiếng đồng hồ xe chạy. Trừ hai ngày cuối tuần bãi biển đông nghẹt người cùng với những chiếc pick-up đủ các màu sắc từ Bangkok và các nơi lân cận đổ về đậu kín một bên đường những ngày khác thành phố mang dáng dấp của một tỉnh lẻ đìu hiu.


Ảnh: Tuấn Anh

More...

Những ngày vô bổ! - Truyện ngắn của Đào Thị Thanh Tuyền

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Phải rất nhiều năm sau này anh mới công nhận quãng thời gian đó là những ngày vô bổ! Khi công việc của anh bây giờ ngập đến lút đầu và anh không cách nào thoát ra được dù chỉ trong một ngày. Vợ anh thì luôn càu nhàu và than vãn rằng anh không còn chút khoảng trống dành cho gia đình. Khi nghe nàng nói lên điều đó với vẻ cau có thấy rõ thường anh chỉ buông một tiếng thở dài!



More...

Thợ hớt tóc đường Bà Triệu - Truyện ngắn của Ngô Phan Lưu

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Tôi "thả" râu tự do cả năm nay không thèm cạo bởi lòng không còn muốn chăm chút khuôn mặt mình nhưng tóc lâu lâu cũng phải đi hớt cho mát đầu bớt ngứa. Có hớt tóc tôi cũng đến hớt chỗ chú thợ đường Bà Triệu. Đó là một tiệm hớt tóc nhỏ không bảng hiệu nhưng đặc biệt sạch sẽ ngăn nắp. Chiếc ghế cái kéo cây tông đơ xà-bông cạo tấm gương... và cả tay nghề của chú đều chất lượng

Lúc này tôi xem đồng hồ đúng 10 giờ sáng. Còn một tiếng rưỡi đồng hồ nữa còi của tỉnh mới hụ báo mãn giờ làm việc hớt xong tóc vẫn thừa thời gian nên tôi rất yên bụng. Sở dĩ tôi phải cẩn thận tính toán thời gian như thế vì chú thợ hớt này rất ư là nguyên tắc. Còi tỉnh hụ báo mãn giờ lập tức chú nghỉ lao động mặc dù chú không làm việc Nhà nước. Rất nhiều người lạ chưa biết "tật" nguyên tắc của chú nên nhiều phen dở khóc dở cười. Có người khách không biết "tật" này của chú vào hớt hơi muộn chú vẫn hớt như thường lệ vì còn trong giờ làm việc. Chú cầm tông đơ ủi vào da đầu ông ta một đường trắng hếu như xa lộ xuyên qua rừng tóc thình lình tai nghe còi tỉnh hụ báo hết giờ lao động lập tức chú ngừng ngay cất tông đơ tháo khăn choàng ra khỏi cổ khách. Chú lễ phép nói: "Xin lỗi ông anh. Hết giờ làm việc. Chịu phiền về nghỉ 2 giờ chiều em hớt tiếp. Thông cảm nhá. Đây em cho mượn cái mũ. Đội vào không ai biết gì cả". Đấy đấy   nên tôi phải tính toán thời gian là vì vậy.                                                                                                     

Tôi khoan thai bước vào tiệm hớt ngồi ngay vào ghế đệm. Chú thợ hớt thấy tôi râu ria nhiều quá liền bảo:

"Ông anh có ý định dưỡng râu thì phải chăm sóc cẩn thận chớ. Bỏ thí như thế này không có bàn tay con người động vào rõ ràng không ổn. Um tùm rối beng coi hoang phế quá. Muốn thế xin ông anh đừng bận tâm về râu của mình. Cứ nửa tháng ông anh không hớt tóc cũng tạt vào đây em sẽ chăm sóc bộ râu cho như thế râu sẽ ra râu ria sẽ ra ria nghĩa là rất hoành tráng đường bệ".

Nghe thế tôi cười... Lập tức thấy một ông râu ria ở trong gương cũng cười. Tôi lại cười cái ông trong gương ông ta cũng lại cười trả lễ. Dường như ông ta không phải người của thời hiện đại nhưng cũng không đến nỗi nào. Tôi dựa lưng vào ghế khoan khoái nói với chú thợ đang loay hoay cột chiếc khăn trắng vào cổ:

"Nếu được vậy tốt quá. Cảm ơn chú. Từ nay râu ria tôi giao hẳn cho chú đấy".

Chú thợ xoạt xoạt chiếc kéo trong không khí âm thanh nghe vui tai. Đó là quán tính nghề nghiệp hễ cầm đến chiếc kéo chú phải "xấp xấp" tía lia như vậy:

"Dạ để đấy em lo. Chăm sóc râu không phải chuyện dễ. Ngạn ngữ nước Nga có nói: "Cạo râu là xóa hình ảnh của Thượng đế" thế nên râu cần phải được bảo trì chăm dưỡng bởi một tay chuyên nghiệp. Mà em... ông anh đã biết tay nghề rồi đấy. Ồ tóc ông anh bị hói quá nhiều. Chú  dùng mũi kéo kỳ cọ vào mảng da đầu hói của tôi nghe lạnh ngắt đoạn nói tiếp - một triệu chứng của thông minh đang lan rộng xuống vành tai và gáy".



More...

Nửa gương mặt - Truyện ngắn của Sông Biếc

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Nén tiếng thở dài. Công việc mà như lời mẹ tôi nói "phải moi óc moi tim ra mà ăn" chưa đủ nghiệt hay sao? Mọi quan hệ đã có quy ước rõ ràng: Anh đấm người ta sứt đầu mẻ trán thì không lúc này sẽ có lúc khác phải nhận những thứ tương tự. Quy luật nhân quả nhãn tiền gieo gì gặt nấy ai mà chẳng biết. Không ai là Chúa để chìa cả hai má ra cho mà tát!
"Nhất quận công nhì ẻ đồng" tụi mi hè!

- Ừ sướng thiệt!

- Sướng rơn!

- Kha... kha...

- Ha... ha...

Tràng cười ngả nghiêng trộn đều vào nhau rồi nổ tung ra trong khu vườn yên tĩnh của ngoại. Bốn người đàn ông đánh trần ngồi trong điếm khách từ quá trưa tới giờ.Tôi tha thẩn bên ngoài có nhiệm vụ điếu đóm.    

Mỗi năm vào dịp giỗ Họ bộ tứ ấy dẫu bận bịu ở tận đâu cũng về. Người dân quê bảo họ ngoại của tôi phát. Tôi thấy vui. Nhưng thú thực mối dây liên hệ ruột thịt giữa tôi với họ hàng bên ngoại quá mơ hồ. Mẹ tôi lấy chồng xa. Ngày tôi đủ lớn để tự mình về thăm ngoại các cậu dì ruột đã thoát ly. Họ hàng kẻ nhớ người không...



More...

Đâu phải cái gì cũng mong manh - Truyện ngắn của Đoàn Thạch Biền

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Mỗi chiều tan sở ra tôi đều đi bộ đến chợ huyện xây cất ở gần bờ biển ghé mua thực phẩm cho bữa ăn tối trước khi trở về nhà. Bữa ăn trưa vì thì giờ eo hẹp tôi thường ăn vội vã một dĩa cơm ở quán gần sở rồi trở vào căn phòng ngồi ngả lưng ở ghế dựa ngủ một giấc ngắn trước khi làm việc lại vào lúc một giờ. Bữa ăn tối tôi thích tự tay mình làm lấy hơn là đi ăn cơm ngoài. Người dân ở đây thường nấu các món ăn bằng cá biển bỏ thật nhiều ớt. Những món ăn như thế chẳng hợp với bệnh gan của tôi.

Buổi chiều nay khi đến chợ tôi ngạc nhiên thấy một đống bắp cải bày bán ở ngoài sân cát. Thực phẩm này vốn là thứ tôi bị bó buộc phải ưa thích vì nó cần thiết cho lá gan trục trặc. Mỗi khi đến chợ tôi phải đến hàng rau tìm nó trước nhất rồi mới đến hàng thịt và chẳng bao giờ tôi bước chân đến hàng cá biển. Ở chợ này bắp cải bán rất đắt đắt vì phải chuyên chở từ Ðà Lạt xuống thường thường một ký bắp cải giá từ ba đến bốn trăm đồng. Vậy mà chiều này khi đi ngang qua đống bắp cải xanh tươi tôi đã nghe cô bé rao "Trăm đồng một bắp cải đây". Tôi không hiểu cô bé nói thật hay mình nghe lầm.




More...

Hoa hoàng hậu - Truyện ngắn của Hoàng Nhật Tuyên

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Bạn bè tôi có người giải thích: "Đó là hoa lồng đèn". Số khác thì nói những cái tên nghe lạ huơ lạ hoắc. Thật khó biết đâu là đúng là sai. Còn ở làng tôi giờ đây chẳng ai chịu dùng cái tên nào khác mà duy nhất gọi đó là hoa hoàng hậu. Vài năm nay nhiều người trong xã còn bảo làng tôi là làng hoa hoàng hậu - một cái tên quá kêu so với cái tên cũ kỹ đã có từ trước- làng Dơi



More...

Nước mắt người bán nhang - Truyện ngắn của Tân Linh

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Rỗi rảnh chỉ tán phét. Tôi chẳng giấu giếm gì ngoài đời có sao kể vậy cho anh em nghe chơi. "Ăng-ten" "chèo": Chả sợ! Tình trạng của tôi quá xấu xấu thêm chút nữa cũng không sao. Hai "chú tiểu" nhiều chuyện lắm; giang hồ đâm chém đua xe... đều thuộc loại số má. Và dĩ nhiên: Đàn bà nữa.

Cửa phòng giam đóng sầm sau lưng. Trước mặt - trong thứ ánh sáng lờ mờ - là hai gã đàn ông đầu trọc lóc hoàn toàn khỏa thân.

- Nóng nực quá ông anh.

- Ông anh cởi đồ ra đi xem có gì nào?

Tên lùn béo mập đầy vết xăm trổ phe phẩy quạt nhựa nhìn túi ni lông rỗng không của tôi:

- Không có gì ăn được à?

Tên còn lại cao lớn dị thường nhưng mặt mũi ít cô hồn hơn lui cui dọn chiếu xuống đất:

- Nhường chỗ cho đại ca.

Vừa ngả lưng chưa kịp tỉnh hồn cửa sắt kêu loảng xoảng.

- Ra làm việc! - Tên cao lớn nhắc nhở.

Anh cảnh sát chỉ vào tôi rồi đứng sang một bên cửa. Sau này tôi mới biết người dẫn giải không gọi tên vì sợ các phòng giam khác biết. Bí mật: Ok thôi!

Đi qua nhiều dãy phòng giam khoảng đất trống phòng điều tra nằm trong vườn nhãn nặng trĩu trái mọng. Tôi lại chảy nước miếng dịch vị tiết ra làm bụng quặn đau.



More...

Ví dầu tình bậu... - Truyện ngắn của Trần Tùng Chinh

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Câu hỏi đó sẽ đeo đuổi suốt tuổi thơ của nó. Người ta biểu không có lửa sao có khói. Để coi lửa ở đâu mà khói mịt mùng vậy trời? Hình như chuyện bắt đầu đâu hồi nó còn nằm ở "gót chân" của má
Ngày thằng Thảo lên hai tuổi thì chú Hiếu bỏ đi!

Ai cũng biểu sao kỳ cục vậy? Được thằng con trai kháu khỉnh sướng quá trời còn đòi hỏi gì? Nhưng chuyện này thì má nó biết. Người ta nói "Ví dầu tình bậu muốn thôi bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra!" cũng đúng lắm. Má nó vẫn còn nhớ như in câu kết tội độc ác nghe chắc như đinh đóng cột của chú Hiếu trước khi đi: "Thằng nhỏ này hổng phải con tui đúng không?". Dường như uất ức trong lòng má nó bấy lâu kìm giữ như con đê tràn nước. Má ôm chặt nó vào lòng đến nỗi nó tức thở khóc thét lên. Má quắc đôi mắt lên nhìn chú Hiếu đầy căm giận: "Ừ nó không phải là con của ông đó! Ông muốn đi thì đi luôn đi đừng làm khổ mẹ con tui nữa!". Chú Hiếu sấn tới nó hoảng hồn quằn người khóc ngặt hơn. Má nó nghiêng người che nó sang một bên sẵn trớn má chộp lấy cây liềm cắt lúa mướn vắt trên vách lá gào lên hòa với tiếng khóc của nó: "Ông đụng tới thằng Thảo tui liều chết với ông!". Chú Hiếu từ từ hạ cánh tay đang giơ cao để đẩy bao nhiêu cái tức giận xuống đôi mắt ngầu đỏ rồi quăng ra một câu: "Tao không đáng đi tù chỉ vì một con đàn bà ăn ở hai lòng" rồi quày quả bỏ đi. Má nó tự nhiên thấy nó thằng Thảo bỗng trở nên nặng trĩu làm cho má như mất đà ngã khuỵu xuống. Nó mà biết nói rành rẽ thể nào cũng hỏi ủa con nặng có chưa tới chục ký sao má ẵm con hổng nổi vậy má? Rồi má con ngã dúi dụi vào vách nhà mà khóc...



More...

Bói trinh - Truyện ngắn của Tiêu Sa

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Khi tôi biết đóng thẳng chiếc đinh đầu tiên lên tường má lắc đầu thở dài.

- Đàn bà chỉ nên biết những thứ trong chừng mực mình cần biết. Đàn ông lấy một người đàn bà chứ không ai tự cưới cho mình một người đàn ông nữa trong nhà đâu con.

Tôi cười thấy mình chua chát với ý nghĩa nhân sinh của kiếp đàn bà.

- Con chỉ cố sống mạnh mẽ như má thôi mà.

- Đâu cần phải thế hở con?

Má là người đàn bà từng trải và má hiểu một người đàn bà cần những gì đủ chỉ để làm một người đàn bà. Nhưng tôi chỉ mới là một đứa con gái mới phát tướng làm thiếu nữ. Tôi đang đi theo một bản năng dẫn dắt. Đi theo thứ bản năng dư thừa cảm thức nhưng lại thiếu lý trí nên có lẽ mọi thứ trở nên quá mù mờ.



More...