Thơ sưu tầm - Mẹ ơi - Ngô Thị Hạnh

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Mẹ ơi

Ngày nào mẹ cũng lau nhà
sàn nhà sạch mà tâm hồn mẹ rỗng
ngày nào mẹ cũng nấu cơm
bữa cơm đầy mà hạnh phúc cứ dần vơi

mẹ buông sàn nhà đi
mẹ gạt đổ mầm đi
con khẽ thầm thì
để cha quay về
người đàn ông được nuông chiều của mẹ
sẽ thức tỉnh khi chẳng còn gì...

Bất lực
không đủ yếu đuối để buông
không đủ liều để bỏ
mẹ vẫn lau nhà và vẫn cứ nấu cơm
nắng ngoài song đã tàn
nắng trong mẹ sao cứ mãi trong ngần đến khổ

Con lạnh nhìn
nắng cũng khóc vì yêu...

NGÔ THỊ HẠNH (TP.HCM)

More...

Thơ sưu tầm - Thời đất nước gian lao - Nguyễn Việt Chiến

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thời đất nước gian lao 
 
Chúng đã ngủ cả rồi
những con hươu bị bóng đêm săn đuổi
chúng đang gác cặp sừng lên vầng trăng cuối tháng
rồi nằm mơ về một cánh rừng
không có thuốc đạn và súng săn

Họ đã ngủ cả rồi
những người lính bị chiến tranh săn đuổi
họ nằm mơ gặp lại bầy hươu
gác sừng lên người bạn vô danh
trên cánh rừng đã chết
 
Chỉ còn lại vầng trăng và giấc ngủ
chỉ còn lại dấu vết cuối cùng của bầy hươu bị săn đuổi
chỉ còn lại câu thơ thầm lặng
về những người đã ra đi
 
Chỉ còn lại những gì không còn lại
bởi người  đau đớn nhất sau chiến tranh
không ai khác ngoài mẹ của chúng ta
những đứa con không trở về
hoà bình dưới mưa phùn
được đắp bằng cỏ non và nước mắt
 
  *
*   *

Đêm đêm
những người con ngỡ đã đi thật xa
đang lặng lẽ trở về
họ lẫn vào gió vào sương đêm
không cần an ủi
họ chẳng ồn ào như lời ca sôi sục ngày ra đi
 
Họ còn nguyên tuổi trẻ
những người lính chưa tiêu phí một xu mơ ước
chưa tiêu hoài một đồng thanh xuân

Họ trở về tìm lại
trang sách học trò đêm đêm còn thao thức
trên  cánh đồng tiếng Việt ngàn năm
 
Mẹ lại thấy chúng con về
như cánh cò tuổi thơ lưu lạc
đã bao ngày phải xa rời thôn ổ yêu thương
chúng con trở về tìm lại
giọt nước mắt xót xa và đắng cay của mẹ
 
Một bên là núi sông ngăn cách
còn bên kia là bóng đêm chiến tranh
vẫn biết đạn bom không có mắt
vẫn biết hận thù không thể phân biệt nổi
đâu là hoa sen và đâu là bùn tối
nhưng các anh vẫn phải ra đi
 
Các anh phải ra đi
lời ru chùa Tây Phương
những La Hán mặt buồn
người thợ mộc xứ Đoài
lấy thân xác hom hem của mình làm mẫu vẽ
ba mươi sáu dẻo xường sườn
réo rắt tấu lên bản đàn tam thập lục
người gẩy đàn thì đau đớn
mà bản nhạc viết cho đàn lại reo vui
 
  *
*   *

Mẹ đã sống dưới mưa phùn ảm đạm
những ngày dài nghèo đói quắt quay
Mẹ thiếu sữa sinh đứa con thiếu tháng
Tổ quốc xanh xaoTổ quốc hao gầy
 
Mẹ có mặt trong dòng người nhẫn nại
lặng lẽ xếp hàng từ mờ sớm tới đêm hôm
Mẹ lần hồi thời cơm tem gạo phiếu
nuôi lớn những người con
rồi gửi tới chiến trường
 
Mẹ đã khóc lúc rời ga Hàng Cỏ
những đoàn tầu hun hút tuổi hai mươi
một thế hệ hồn nhiên không biết chết
chưa từng yêu khi gục ngã cuối trời

Mẹ ở lại với sông Hồng tần tảo
áo phù sa lam lũ tháng ngày
câu quan họ cất trong bồ thóc cũ
sông Cầu trôi như một tiếng thở dài...
 
  *
*   *

Tàu xuyên đêm
tiếng gió xé bánh xe lăn quần quật
đêm nay họ trở lại một thời gian lao
đường vào Nam hun hút những chuyến tầu
máu rất đỏ tuổi hai mươi nằm lại
câu hát bảo:
tuổi hai mươi những người đi trẻ mãi
câu thơ bảo:
đất nước hình cánh võng mẹ ru ta

Và ở hai đầu đêm võng mắc dọc rừng già
trăng cũng sốt rét rừng như ta sốt
trăng mất máu như bạn ta thủa trước
dọc cánh rừng na-pan
 
Sông Thạch Hãn
nước mùa này còn ấm
và các anh trong suốt
những người hy sinh thời gian lao
 
Mây Quảng Trị
mùa này vẫn một mầu huệ trắng
trên Cổ Thành
như  ngày các anh ngã xuống
những người hy sinh thời gian lao
 
Và mưa gió Trường Sơn
mùa này vẫn tắm gội
những người con nằm lại
thời đất nước gian lao
 
Những cánh rừng cuối thu ngủ dưới mưa phùn
đất nước tôi những người nằm trong đất
chất phác như bùn hồn nhiên như cỏ
buồn đau không còn thở than
 
Những ngọn sóng đất đai lưu giữ mọi thăng trầm
người chép sử ngàn năm là bùn đất
kiên trì và nhẫn nại
máu của người là mực viết thời gian.

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

(Giải B thơ Văn Nghệ Quân Đội 2008-2009)

More...

Thơ sưu tầm - Hoa mộc miên biên giới - Nguyễn Linh Khiếu

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Hoa mộc miên biên giới

(Kỉ niệm 50 năm ngày truyền thống Bộ đội biên phòng 20 năm Ngày biên phòng toàn dân)

Chẳng hiểu sao lần nào qua biên giới
hoa mộc miên cũng rực đỏ triền sông rực đỏ vách núi rực đỏ tâm can

mộc miên đỏ một trời biên viễn
như máu tươi ròng rã ngàn năm
dưới gốc mộc miên người lính biên phòng cùng ta nâng chén
người xa nhà rượu ngô như lửa đêm đông
thanh vắng vẳng tiêng hoa tầm tã
khuya khoắt như bóng ai rình rập dưới triền sông
có ai trồng mộc miên biên giới
hay cứ biên cương cây tìm đến mọc lên
hoa cứ máu tươi suốt ngàn năm tê tái
cây cứ sừng sững mướt xanh cột mốc biên cương

NGUYỄN LINH KHIẾU
(Giải A thơ báo Văn Nghệ Quân Đội năm 2008-2009)

More...

Thơ sưu tầm - Thắp nến - Hoàng Vân Khánh

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thắp nến

Thắp lên một ngọn nến
Cho căn phòng của em rực sáng
Cho cành huệ trắng
Nồng nàn tỏa hương vào đêm

Thắp một ngọn nến nữa em
Ước mơ đan những điều diệu vợi
Cho giấc mơ về bối rối
Ngập ngừng một bước chân qua

Khi ngọn lửa rực lên như màu nắng vỡ òa
Em mở toang cánh cổng
Cười cho môi thêm hồng
Rộn ràng xuống đường giữa phố đông

Ðêm bình yên và đêm rất trong
Góc phố em qua ngọt ngào hoa sữa
Thắp một ngọn nến nữa
Ðợi bình minh lên.

HOÀNG VÂN KHÁNH

More...

Thơ sưu tầm - Lục bát cuối năm - Lê Văn Tiến

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Lục bát cuối năm

Muốn tìm tháng Chạp
bây giờ
để rêu phong ngủ
bất ngờ rạng đông
làng mai nở
nẻo hư không
vàng buông cửa xếp mắt mong cưỡng nhìn

cứ trôi
ngày tháng giật mình
da tay khô
tạng của mình
cần xuân?
tai mình cần tiếng tri ân?
lòng mình áo lụa bần thần khép bâu?

muốn nhìn tháng Chạp
đã lâu
hồi hương những cách chim đâu bay về.

LÊ VĂN TIẾN

More...

Thơ sưu tầm - Ngày cuối cùng của năm cũ và thơ... - Song Phạm

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Ngày cuối cùng của năm cũ và thơ...

Những ngày cuối năm
Vứt tôi lại một ngách con đường
Em đi...
Theo cơn gió sớm mai theo con nắng
Cùng trăm thứ lo toan nghìn điều sắm sửa
Những thường tình tất bật cùng bao hứa hẹn đợi chờ...
Em đi...
Tôi ngồi lại một mình trong ngách nhỏ
Tung những hòn cuội ký ức
Ðếm một hai ba...
Từng con sẻ bé loi choi nhặt rêu trên mái ngói
Chẳng cần biết xuân - hạ - thu - đông... càng không biết Tết là gì

Ngách nhỏ tôi ngồi
Vừa hình dung em vừa hát nghêu ngao...
Làm giật mình con dế ngủ ngày gáy vang giấc mơ màu cỏ biếc...
Ðùa đám lá khô cong sắc úa
Tôi thử tìm một dòng suối một dòng tóc
Tìm một "mùa cây trái thơm tho" trên đó
Tôi tìm em...
Chỉ hút mắt con ngõ thênh thênh đầy gió
Và một bầy trẻ nhỏ
Lô xô khoe áo mới trong chiều...

Ngày cuối năm
Mỗi người mỗi đắn đo
Mỗi người một toan tính
Chẳng ai kịp lắng nghe tiếng nói của ai
Chẳng ai kịp đợi chờ hơi thở của ai...
Tất cả...
Không chỉ riêng em - thơ tôi...
Cũng bị cuốn quay vào trốt xoáy đời sống tít mù
Rốt ráo bánh xe
Nghiền những chim sẻ những đám mây những lá khô cong sắc úa riêng tôi...
Chỉ còn giọt sương chỉ còn giọt nắng sớm mai xuân đọng lại trên cái siết tay trên tiếng thở dài lặng nghe nhau trong đêm trừ tịch...

Ngày cuối cùng của năm cũ
Vứt tôi lại một ngách con đường
Em đi...

SONG PHẠM

More...

Thơ sưu tầm - Thư về quê nhà - Lê Minh Quốc

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thư về quê nhà

Những dòng chữ đắm chìm trong nước xoáy
tôi đang bơi mệt mỏi
run run cầm tờ báo trên tay
cơn bão chạy qua đây
hồn thơ tôi ướt sũng...

đêm Sài Gòn
lúc ấy phía sau lưng
mẹ quay cuồng trong cơn bão dữ
lúc ấy phía quê nhà
lúc ấy...
tôi ca hát tiễn đưa mối tình bạc bẽo
tưởng chừng như đau khổ rất xa xăm

lúc ấy bao nhiêu người đàn bà góa bụa
đi dọc bờ biển gọi chồng?
tiếng gọi thất thanh
tiếng kêu tuyệt vọng
nỗi đau này tôi có biết không?

tay tôi run khi cầm tờ báo
thấy mình đang ngập chìm trong cơn bão
nỗi đau này
chảy qua từng mạch máu...

Lê Minh Quốc

More...

Thơ sưu tầm - Gởi bạn miền Trung - Vũ Ân Thy

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Gởi bạn miền Trung

Hèn chi thơ anh được ví như Tháp Chàm
trần trụi thâm sâu và lạnh
tôi nhìn rõ lòng anh nồng nàn như lửa
nóng nỏ và đỏ than

năm nay miền Trung Tây Nguyên nhiều bão lũ hơn
anh soi tìm kẹo mạch nha gương
ướt nhẹp và nứt vỡ
anh thấy khuôn mặt mình buồn

thầy Lê Đình Kỵ qua đời anh nhờ thắp nén hương
nhớ thương và... bão lũ
miền Trung nói ít người như gốc cây khô đâm nhành
Thanh Thảo ạ!

nhắn tin về ngoài đó
nghe tiếng cười có chút âu lo
- lại đồng trắng mất mùa người chết
- nhà mình tốc mái gió lạnh đầu

khuỳnh ra như khuỷu tay khuỳnh ra
khuỳnh ra như vầng trán nhiều nếp nhăn
khuỳnh ra như đầu gối vươn cao chạy
khuỳnh ra như lưng trần bóng nhẫy
đương đầu và hứng chịu...
- bao giờ bão lũ thôi thổi quét đất này

nhắc đến giặc giã thiên tai là nhớ miền Trung
Thanh Thảo đi muôn nơi vẫn về quê Quảng Ngãi!

Vũ Ân Thy

More...

Thơ sưu tầm - Làng lũ - Đào Tấn Trực

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Làng lũ

Đàn kiến bò vô nhà
Chị  bảo tối nay nước lớn
Tôi hì hục chuyển đồ
Gà lợn kiến người... sống chung trên căn gác nhỏ

Lần đầu tiên thức trong nhà
Tôi nghe tiếng sóng vỗ ì ọp
Bên ngoài sông lở
Trong chiếc ghế lanh canh nổi lềnh bềnh

Hai tiếng đồng hồ
Cá rô vô nhà
Lợn chó ra sông
Nhà hàng xóm thất thanh trèo lên mái
Tiếng ca nô nổ ùng ục bên ngoài

Ba ngày
Làng tôi thành đầm lầy
Chị  lên ti vi
Em tạm nghỉ ở trường
Trên đài tiếp cơn bão hình thành phía biển đông...

ĐÀO TẤN TRỰC

More...

Thơ sưu tầm - Cánh đồng sũng nước - La Văn Tuân

By Thanh Trắc Nguyễn Văn

Cánh đồng sũng nước

Loáng qua
từng vạt mây trôi trắng đồng sũng nước
đáy sâu
hạt thóc quặn mình mơ giấc hồi sinh
mái chèo vấp ngọn cây
không nghe em ngân lời ca cổ
đàn cò chập choạng phía trời xa.

Những hình dung hãy nhân đôi
nước mắt và nụ cười
ý thu loãng ra giữa lòng mình bé nhỏ
dập dềnh doi đất chơ vơ

Nước
trôi ra biển
để lại cánh đồng trần gian
những khuôn mặt chưa hết
bàng hoàng

LA VĂN TUÂN

More...