Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0127

Phóng sự đêm Sài Gòn
Sài Gòn
Đêm
Dịu dàng đã lên giường
Lương thiện đã lên giường
Tình yêu cũng đã lên giường
Ôm ước vọng
Nằm nghiêng vào giấc ngủ…
Những hồn ma trác táng
Vẫn đi hoang
Vẫn thao thức
Ồn ào
Ngáp vặt
Vật vã.
Sài Gòn
Đêm
Những chiếc xe điên gầm rú
Chạy đua
Lạng lách
Đánh võng
Rượt đuổi tử thần
Đích đến là nhà xác
Là quan tài
Là khói hương
Là huyệt thẳm.
Sài Gòn
Đêm
Những ly bia lanh canh
Lách cách
Tiếng thời gian va vỡ
Những gã đàn ông nói cười nhăn nhở
Cùng móc trái tim mình
Thả lăn chìm
Ngập ngụa
Nhầy nhụa
Trong bia.
Sài Gòn
Đêm
Từng cô gái rú gào điên dại
Lắc…
Uốn éo bán mình
Nửa người
Nửa ngợm
Nửa Bạch Xà Tinh…
Nửa ma
Nửa quỉ
Nửa ẩn
Nửa hiện hình
Nhạc xập xình
Cười dậm dật
Đèn lung linh…
Sài Gòn
Đêm
Khói thuốc mịt mù
Đám thanh niên ngồi gật gù
Khóc cười vô thức
Vò nát cuốn lịch cuộc đời mình
Xé toạt
Châm lửa
Hút
Khói quyện hình chấm hỏi
Bóng tiên nâu
Khúc xương người
Đầu lâu…
Sài Gòn
Đêm
Tiếng rao hủ tíu gõ
Đuối dần trong hẻm nhỏ
Hai anh em sinh viên nghèo
Áo sờn vai
Quần rách gấu
Mồ hôi lấm tấm
Nước mắt phập phồng
Vai chung vai
Lưng tựa lưng
Đẩy chiếc xe già nua lộc cộc
Lắc lư
Run rẩy
Nghi ngút khói
Lầm lũi nẻo đường mưu sinh…
Sài Gòn
Đêm
Gió lang thang
Ánh đèn chợ sáng choang
Cô gái gian hàng bán trái cây
Uể oải
Ngồi học bài.
Đêm
Đêm.
2007
(Tập thơ Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Mời xem thêm các bài khác tại Thư mục Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn
Bình bài thơ Xuân Hà Nội của Thanh Trắc Nguyễn Văn

Những gam màu đỏ trong bài thơ Xuân Hà Nội của Thanh Trắc Nguyễn Văn
Khoảng vào năm 1995 hay năm 1996 gì đó, trong một chuyến ra Bắc, tôi và anh Thanh Trắc Nguyễn Văn tình cờ gặp nhau ở Hà Nội. Tôi mừng lắm rủ anh cùng đi ăn bún chả, rồi uống cà phê ở một quán cóc bên đường gần chợ Đồng Xuân. Thanh Trắc Nguyễn Văn cho tôi biết anh đến Hà Nội lần này là lần thứ hai. Lúc đó tôi hỏi anh có bài thơ nào viết về Hà Nội chưa? Anh liền đọc cho tôi nghe một bài thơ mới sáng tác có tên là Xuân Hà Nội (sau này bài thơ của anh đã được đăng trên tờ nguyệt san tuổi học trò Phượng Hồng). Bài thơ gồm bốn khổ, mỗi khổ có bốn câu thơ, như một bức tranh có rất nhiểu gam màu đỏ. Tôi rất thú vị về bài thơ này nên đã chép nó vào sổ tay và giữ cho đến tận giờ.
Audio Văn Hóa Giải Trí - Người cũ
Audio Văn Hóa Giải Trí - Người cũ
(Xem tiếp)
Audio Bắc Nhịp Trái Tim - Quà của Eva
Audio Bắc Nhịp Trái Tim - Quà của Eva
(Xem tiếp)
Audio Nhịp Sống Trẻ - Kỷ niệm
Audio Nhịp Sống Trẻ - Kỷ niệm
(Xem tiếp)
Audio Nhịp Sống Trẻ - Vì em là con gái
Audio Nhịp Sống Trẻ - Vì em là con gái
(Xem tiếp)
Audio Văn Hóa Giải Trí - Ngày của hoa hồng
Audio Văn Hóa Giải Trí - Ngày của hoa hồng
(Xem tiếp)
Audio Bắc Nhịp Trái Tim - Để tôi lắng nghe
Audio Bắc Nhịp Trái Tim - Để tôi lắng nghe
(Xem tiếp)
Audio Nhịp Sống Trẻ - Mẹ và em
Audio Nhịp Sống Trẻ - Mẹ và em
(Xem tiếp)
Audio Nhịp Sống Trẻ - Bản đồ thời gian
Audio Nhịp Sống Trẻ - Bản đồ thời gian
(Xem tiếp)
Audio Nhịp Sống Trẻ - Tình ca phố
Audio Nhịp Sống Trẻ - Tình ca phố
(Xem tiếp)
Audio Nhịp Sống Trẻ - Em tôi
Audio Nhịp Sống Trẻ - Em tôi
(Xem tiếp)
Truyện ngụ ngôn: Mèo có bắt chuột?

Truyện ngụ ngôn: Mèo có bắt chuột?
Ngày xưa có một vị quan được giao nhiệm vụ trông coi kho lương thực cho nhà vua. Quan coi kho lương rất mẫn cán và thanh liêm. Hơn mười năm nhận nhiệm vụ ông không hề nhũng lạm dù chỉ là một hạt thóc lép trong kho. Nhưng không may đến một năm nọ, không hiểu sao lũ chuột lại sinh sản bùng phát rất nhiều. Kết quả là dù vị quan đã rất cố gắng gìn giữ, kho lương thực của nhà vua cứ bị hao hụt mỗi ngày.
(Xem tiếp)
Có một kho tàng tranh Trịnh Công Sơn (2)

Chân dung Văn Cao (ký họa trên giấy - 1988)
Chân dung Đinh Cường (ký họa trên giấy - 1985)
Chân dung Nguyễn Tuân (pastel trên giấy - 1989)
Có một kho tàng tranh Trịnh Công Sơn (1)
Tháng 4-2011, tròn mười năm ngày Trịnh Công Sơn ra đi mãi mãi. Trong một loạt những hoạt động kỷ niệm mười năm ngày anh qua đời, sẽ có một triển lãm hội họa Trịnh Công Sơn.
Diễm (sơn dầu trên giấy - 1963)
Tự họa
Tự họa
(Xem tiếp)
Từ bức thư tình của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn...
Gần nửa thế kỷ trôi qua, khi đọc lại những đoạn thư đầy chất thi ca của người nhạc sĩ tài hoa, vẫn không thể ngừng suy ngẫm về lối văn hóa viết thật bình dị mà thấm thía một thời.
Ngôn ngữ viết: nửa thế kỷ và những đổi thay
... "Hãy xem mọi lỗi lầm đều ở anh cả và sau quyết định này là một lối ngỏ thênh thang trên đó Ánh hãy đi vào những phiêu lưu mới đừng ăn năn, đừng băn khoăn gì cả. Tất cả đã rõ như một khoảng trắng. Cũng đành vậy thôi.
(Xem tiếp)
Trịnh Công Sơn - Bên đời hiu quạnh
Ở đâu và bao giờ cũng vậy, mỗi khi nghe tiếng anh nói cười, tôi đều cảm thấy một nỗi yên tâm vô cùng... "Ồ, Mai hả, có qua không". Tôi cười. "Em cũng chưa biết tính sao, để xem đã nghe anh..." Miệng thì nói vậy, sáng hôm sau tôi đã có mặt ở phi trường. Chuyến bay cất cánh lúc 7 giờ sáng.
Trời lúc đó đã sang tháng 4. Tuyết vẫn phủ trắng xóa 2 bên đường từ phi trường về nhà. Hình như cái gì vào lúc sắp hết cũng mạnh mẽ thêm, như ánh lụa, như cơn nắng, như mùa đông, như tình yêu - rồi mới chịu dứt hẳn, mới chịu buông tay chấp nhận. Cũng may, tôi chuẩn bị áo lạnh đầy đủ vậy mà cũng không tránh khỏi những suýt xoa.
Trịnh Công Sơn và Khánh Ly
(Xem tiếp)
Liêu Trai Chí Dị (toàn tập) - Nguyên tác: Bồ Tùng Linh (31)
Bồ Tùng Linh
Liêu Trai Chí Dị II
Dịch giả: Cao Tự Thanh
-- 30 --
Nhiệm Tú
(Nhiệm Tú)
Nhiệm Kiến Chi ngươi đất Ngư Đài (tỉnh Sơn Đông), làm nghề buôn áo lông chiên, mang hết tiền bạc tới Thiểm Tây. Trên đường gặp một người tự xưng là Thân Trúc Đình quê ở Túc Thiên (tỉnh Giang Tô), trò chuyện rất hợp ý bèn kết làm anh em, cùng đi với nhau. Tới đất Thiểm Nhiệm mắc bệnh không dậy nổi, Thân chăm sóc rất chu đáo, nhưng hơn mười hôm thì bệnh càng nặng, bèn nói với Thân "Nhà ta vốn không giàu có, tám miệng ăn đều trông vào một người dãi nắng dầm sương. Nay ta bất hạnh chết ở quê người, chỉ có ông là anh em, chứ ngoài hai ngàn dặm có ai đâu. Trong túi ta còn hơn hai trăm lượng vàng, ông lấy một nửa mua quan tài khâm liệm cho ta và làm tiền đi đường, còn một nửa để lại cho vợ con ta, chở giúp quan tài về quê cho. Nếu nắm xương tàn về được tới quê nhà, thì tất cả nhũng hành lý khác không nói tới nữa". Rồi gượng ngồi dậy viết thư đưa Thân, đến đêm thì chết.
(Xem tiếp)
Liêu Trai Chí Dị (toàn tập) - Nguyên tác: Bồ Tùng Linh (30)
Bồ Tùng Linh
Liêu Trai Chí Dị II
Dịch giả: Cao Tự Thanh
-- 29 --
A Bảo
(A Bảo)
Tôn Tử Sở người Việt Tây là danh sĩ, sinh ra có ngón tay thừa, tính viễn vông thật thà, ai lừa cũng tin là thật, ai mời dự tiệc mà có ca kỹ thì nhìn thấy từ xa đã bỏ chạy. Có người biết thế dụ tới, cho kỹ nữ ôm ấp thì mặt đỏ tới cổ, mồ hôi ròng ròng. Họ vì vậy buồn cười, nhại lại dáng vẻ ngây ngốc của sinh đặt lời chế nhạo, gọi là "Tôn ngây".
(Xem tiếp)
Liêu Trai Chí Dị (toàn tập) - Nguyên tác: Bồ Tùng Linh (29)
Bồ Tùng Linh
Liêu Trai Chí Dị II
Dịch giả: Cao Tự Thanh
-- 28 --
Liên Hương
(Liên Hương)
Tang sinh tên Hiểu tự Tử Minh là người huyện Nghi Châu (tỉnh Sơn Đông), mồ côi từ nhỏ, dạy học ở phố Hồng Hoa. Sinh là người lặng lẽ yên phận, mỗi ngày hai lần qua nhà láng giềng ăn cơm, ngoài ra chỉ ngồi lì ở nhà mà thôi. Người bạn nhà láng giềng tình cờ ghé chơi, đùa nói "Ông ở một mình mà không sợ hồ quỷ à?". Tang cười đáp "Trượng phu sợ gì hồ quỷ. Con đực tới thì ta có gươm sắc, con cái tới thì sẽ mở cửa mời vào".
(Xem tiếp)

































